TIỄN EM - Thơ Cung-Trầm-Tưởng . Phổ-nhạc PHẠM DUY
Mời bà con ghé thăm Ga LYON ở PARIS - Riêng tặng anh-chị Hồng-Thu READING LONDON
ĐàLạt không phải là nơi sinh trưởng của tôi , tuy nhiên những năm 1962-1965 khi tôi còn là sinh-viên ở ĐHSP/SG mỗi dịp nghỉ hè trên đường về quê NhaTrang , tôi thường ghé qua ĐàLạt cùng vài người bạn thân , nhất là những năm 1963-1964 con đường ngang qua Rừng Lá gần Phan-Thiết thường bị cắt đứt vì những cuộc hành-quân lớn hay vì Việt-Cộng thường đắp mô chận đường để tịch thu lương thực hay bắt người trên những xe Bus chở khách Sai-Gòn NhaTrang - Buộc xe phải rẽ ngả Xuân-Lộc lên Đơn-Dương -Bảo-Lộc rồi xuống Phan-Rang mới về NhaTrang được , thời gian đi SG-NT kéo dài đến 12 tiếng , xe Bus phải khởi hành thật sớm chứ không kịp về đến NhaTrang trước 7 giờ tối - Chính vì vậy mà thời gian nghỉ Hè hay về Quê ăn Tết tôi thường ghé lại đêm ĐàLạt ở nhà vài người bạn thân - có khi ở Lữ-quán Thanh-niên - chú Mười Khai bà con người Lạc-lời đang làm quãn-lý cho lữ-quán này , mỗi đêm ngủ chỉ tốn $2- nhưng đưa tiền chú thường không lấy . Đà Lạt không khí quanh năm mát lạnh trong khung cảnh rừng thông và thác ghềnh thơ mộng - NhaTrang tôi cũng đẹp và thơ mộng không kém , tuy nhiên thời thập niên 1960 khi Pháp rút và trao trả độc-lập cho VN thì ĐàLạt vẩn còn cái khung cảnh Tây của Le Petit Paris thời thuộc-địa nên nó thơ mộng và trử-tình theo kiểu Tây ... Sau 1967 tôi ở trong quân-ngủ không còn có dịp trở lại đây , mãi đến 16 tháng 4 năm 1970 tôi lập gia-đình , trong vài tuần phép sau ngày cưới - Tôi đưa vợ lên ĐàLạt để hưởng tuần trăng-mật . Trong những năm tháng xa quê hương - nhiều lần đến ngày kỹ-niệm 16/4 tôi cũng có lúc nhớ về ĐàLạt những ngày thơ mộng này , chính vì vậy mà sau năm 2000 tôi thường về lại quê nhà thăm anh em ... tôi cũng dành vài ngày lên đây cùng bà xã để tìm lại những kỹ-niệm trong buổi ban đầu - Mặc dầu bạn bè nơi đây người đã chết người đã bỏ xứ ra đi ...nay không còn ai ... Cứ mỗi lần trở lại mà mỗi lần ra đi tôi mang theo nhiều ngậm-ngùi và luyến-tiếc thời xa xưa của mình...
Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm chưa dể mấy ai quên
(Thơ của Thế-Lữ trong Đoạn-Tuyệt )





















