Hát ở nhà với dàn đèn tự chế - Đâu có thua gì ở Vũ-trường chứ -Riêng tặng hai bà chị Son và Sương
Posted by Độ Trần-Đăng on Thursday, 17 September 2015
Mời QÚi vị thưởng-thức : Đôi song ca ANH- ĐÔ & PHƯƠNGTRANG Để ru ngủ sau năm tháng ngược xuôi trên sông nước Biển -Thơ : Xuân-Diệu Anh
không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm biển biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!
Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
NỬA ĐÊM NGUYỆN CẦU của Nhạc-sĩ Nguyên-Vũ
Để tưởng nhớ một thời oanh liệt , lênh đênh trên sông nước Năm Căn - vào những
đêm NOEL trong những con kênh có cái tên nghe mà lạnh- như Cái Ngay.Cái Ngáp...
vào những đêm tối không trăng sao hai bờ kinh tre rừng che phủ cả lòng kinh ,hàng triệu con đom
đóm lập loè trên ngọn tre không khác gì là ánh đèn lồng đêm NOEL , mặc dù trong
nhiệm vụ... nhưng không mấy ai là khỏi chạnh lòng nghĩ đến người yêu vào mùa giáng
sinh năm trước ...Lời nguyện cầu nửa đêm - Ca-sĩ thường hát với điệu Rhumba , mời
bà con nghe tôi hát trong điệu TANGO mặc dầu giọng tôi khg hay nhưng tiếc- điệu
nghe lạ và hùng hồn hơn rumba ...
Đây là Câu-lạc bộ của cựu quân nhân Úc (RSL.Cabra Vale Digger Club) - Cắm không
cho quay phim - Bà xã tôi quay lén bằng Mobilephone - Mời bà con thưởng thức với
những hình và Video Overlay sống động để nhớ lại một thời Hải-Quân ta ngang dọc
trên sông nước miền Nam để bảo vệ đất nước Tự-Do
Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm chưa dễ đã ai quên.
Con người sống ở đầu thế kỹ 20 thường có những ảo giác để suy tư và mơ
mộng , bởi vì lúc đó con người chưa đi ra khỏi được bầu khí quyển của
trái đất ...
Như một Phan Chu Trinh với cảnh chùa Hương : ...
Thú Hương Sơn ao ước bấy lâu nay
Kìa non non nước nước mây mây
Đệ nhất động hỏi rằng đây có phải ?.... Đến Tản-Đà : Lá đào rơi rắc lối thiên thai Suối tiễn oanh đưa luốn ngậm ngùi... Nửa năm tiên cảnh một bước trần ai Ước củ duyên thề có thế thôi Đá mòn rêu nhạt nước chảy huê trôi... Cái hạt bay lên vút tận trời Trời đất từ nay xa cách mãi Cửa động đầu non đường lối cũ Nghìn năm thờ thẩn bóng trăng treo...
Nền tân nhạc đầu thế kỹ 20 cũng vậy : Trăng mờ bên suối của
Lê-Mộng-Nguyên , Suối mơ của Văn-Cao , Thiên thai của Phạm-Duy ...vv.
Khi con người bay được trên qủy-đạo của trái đất , rồi đặt chân được
trên mặt trăng và ngày hôm nay phi thuyền đã đi vào qủy- đạo của sao hỏa
. Thì nhg án văn chương như trên không còn tiếp tục sáng tác nửa .
Khoa học ở thế kỹ 21 có nhg tiến bộ khg thể ngờ .Tôi nghĩ khi con người
đặt chân được trên sao hỏa ngày đó khoa học sẽ trả lời được đằng sau
kiếp sống của nhân-sinh là gì ??? Hãy nghe tôi hát : SUỐI MƠ một miền đất hứa của VĂN CAO mà theo tác-gỉa Ông đã đi hết kiếp sống mà cũng chưa tìm gặp được .
TRĂNG MỜ BÊN SUỐITrong thời chinh chiến - một ngày dừng quân - gặp một đóa hoa rừng rồi cùng nhau hẹn hò dưới anh trăng vàng bên dòng suối .Sau một đêm thiết tha rồi mai xa cách - người ra đi mang theo một hình bóng không ngui trong lòng - vì đường chia đôi ngã : Tình yêu và Trách nhiệm - kẻ ở lại với bao lời hẹn ước mà tự hỏi : nhớ chăng , người phương xa trong khói lửa điêu tàn .Những ngày tháng sương gió ở biên thùy heo hút : người đi ..chốn sa-trường xa...Rồi một đêm nhìn bóng trăng vàng ngày xanh...nào những phút trên thuyền say sưa (tôi nghĩ bên thuyền chứ không phải trên thuyền "THUYỀN" chỉ người con gái trong chữ THUYỀN-QUYÊN) ...nhìn trăng vừa lên : ai hay chia lià ....Bên dòng suối xưa ngày tháng phôi pha còn chăng chỉ là Trăng Nước mong chờ...
TRĂNG MỜ BÊN SUỐITrong thời chinh chiến - một ngày dừng quân - gặp một đóa hoa rừng rồi cùng nhau hẹn hò dưới anh trăng vàng bên dòng suối .Sau một đêm thiết tha rồi mai xa cách - người ra đi mang theo một hình bóng không ngui trong lòng - vì đường chia đôi ngã : Tình yêu và Trách nhiệm - kẻ ở lại với bao lời hẹn ước mà tự hỏi : nhớ chăng , người phương xa trong khói lửa điêu tàn .Những ngày tháng sương gió ở biên thùy heo hút : người đi ..chốn sa-trường xa...Rồi một đêm nhìn bóng trăng vàng ngày xanh...nào những phút trên thuyền say sưa (tôi nghĩ bên thuyền chứ không phải trên thuyền "THUYỀN" chỉ người con gái trong chữ THUYỀN-QUYÊN) ...nhìn trăng vừa lên : ai hay chia lià ....Bên dòng suối xưa ngày tháng phôi pha còn chăng chỉ là Trăng Nước mong chờ...
Posted by Độ Trần-Đăng on Sunday, 24 May 2015
Niệm khúc cuối : Điệu Boston- Hát Ton D thì trầm qúa khó hát gặp những bài 2# như vậy tôi thường đổi qua Ton F-Riêng bài...
Posted by Độ Trần-Đăng on Wednesday, 13 May 2015
Nằm nghe sóng vỗ từng lớp xa Bọt tràng theo từng làn gió đưa Một vần trăng sáng với tình yêu chúng ta Vượt ngàn hải lý cũng không xa
Nhìn lại quãng đời 8 năm hải nghiệp - Những năm đầu khi mới phục vụ
trên chiến-hạm - biết bao đêm trường trên đài chỉ huy , tôi đã thả hồn
theo mây gió để mơ - tưởng và nhớ về người mình yêu thương . Mong sao tương lai đường trăng ta cùng bước Xiết tay dắt nhau mình lánh xa thế nhân Lánh xa ưu phiền đáng cay trần gian
Đành rằng cuộc sống hải hồ nay đây mai đó không ai tránh khỏi một vài
hình bóng phụ đang lẫn khuất theo bên cuộc đời mình , không đến nổi trăm
bến nước ngàn bến tình -
Một buổi chiều sau chuyến hải hành ở vùng
1 ZH - tàu tiếp tục vào sông Hàn để vào lấy dầu và nước cho chuyến công
tác tới ... sau khi công việc tiếp-liệu đã hoàn tất , những người không
ở trong chi đội trực được bát phố Đà Nẳng vài giờ , sau đó tàu phải
tách cầu ra lại Tiên- Sa . Ai cũng có vài hình bóng thân quen vội vã đến
thăm , tôi thì không - một lần trong đêm đang đi lang thang trên phố
vắng chợt nghe tiếng gọi tên mình , giật mình quay lại một cô bạn nghề
dạy học trước kia học cùng lớp với tôi ở ĐHSP/SG vừa đổi ra đây , tha
hương ngộ cố tri chúng tôi cùng vào quán nước -những giây phút chợt đến
rồi đi này - đủ làm ấm lòng người thủy thủ xa nhà ... Trăng nhô lên cao , trăng gác trên đầu núi Mây xanh xanh lơ vì đám say tình mới Đến đây với anh mà ngở trong giấc mơ Mắt em âu sầu là cả một trời thơ.. Không gian im nghe nhịp đôi tim hẹn ước ...
Tôi quê quán ở Vùng 2 ZH - cứ tưởng sau thời gian phục vụ ở BTL/Hạm đội
việc xin thuyên chuyển về vùng 2 chắc dể dàng - vì đa số họ ở vùng 4 và
vùng 1 , Nhưng một hôm khi tàu về bến Bạch-Đàng SG , Tàu nhận công-điện
thuyên chuyển tôi về Giang-đoàn 41/NC - Hỏi mấy bạn bè trên tàu họ còn
dọa tôi : NC là Năm-Căn đấy . Năm căn đi dể khó về Khi đi bằng tàu thủy khi về bằng trực thăng
Sau vài ngày phép tôi tân-đáo đến đơn vị mới là Giang-đoàn 41 Ngăn-Chận
ở Vĩnh-Gia căn-cứ nằm trên kinh Vĩnh-Tế -Kinh này nối liền Châu-Đốc với
Hà-Tiên , vì trước kia không có cách nào ra Hà Tiên bằng đường bộ bằng
xe bus . Cuộc sống giờ đây là sông-hồ , đứng bên này kinh nhìn Campuchia
trên dưới cây số , ở đây ngày đêm chúng tôi nhả đủ thứ đạn qua biên
giới từ trung liên đến đại-bác 155 ly bắn trực xạ của HQ... Một đêm trực
thăng đáp xuống - Mang tin mật-khẩn Giang-đoàn chúng tôi cùng một Giang
đoàn bạn cả gần trăm giang-đỉnh vượt biên giới tiến thẳng vào Campuchia
lập đầu cầu đổ bộ cho trung đoàn thủy quân lục chiến ... chúng tôi qua
Nét-lương tiến vào Pan-Nam cách Nam-vang 40 km , Hậu cứ trên đất Miên
của mấy cha nội ở đây - đêm khuya tiếng đại bác nổ ì ầm chúng tôi đang
dọn bải cho thủy quân lục chiến khuya nay đổ lên bờ ...
Tôi là SQ
Hành-quân của GĐ , đêm khuya tiếng máy PRC 46 và 58 vẫn trực chạy rè rè
bên tai...Bỗng bên kia đầu dây có tiếng gọi mật mã của tôi báo vắng tắc
là bà xã tôi đẻ - một cháu gái đầu lòng đã ra đời ..(.Sau này tôi mới
biết thằng em tôi là KQ ở căn cứ Cần thơ nhờ thằng bạn K19 ờ BTL. ĐN/TrƯ
Cát-lở báo tin dùm ...) Đời em sẽ đẹp vì có anh Ngày dài sẽ làm mình nhớ thêm Biển xanh cát trắng , sóng hoà nhịp ái ân Không còn những chiều bâng khuâng...
GỌI NGƯỜI YÊU DẤU Nhạc-sĩ VŨ-ĐỨC-NGHIÊM là Đại-tá
trong binh-chũng nhảy dù của VNCH . Ông đã từng đảm nhiệm chức vụ
Chỉ-huy-phó của trường Sĩ-Quan Chiến tranh chính trị ở ĐàLạt và đã theo
học Đại-học Văn-khoa ĐàLạt - và "Gọi người yêu dấu" là mối tình của
Ông với một cô nử sinh viên ở trường này ...
Tôi về lại NhaTrang vào một buổi chiều hoe nắng – Quê tôi quanh năm với nắng vàng cát trắng và biển xanh ôm ấp bao kỹ-niệm đầu đời .
Một đêm trong vũ-trường Phố Biển trên Đại lộ Duy-Tân cũ : GỌI NGƯỜI YÊU DẤU tiếng hát của tôi đêm nay như đang lơ lững trong không gian của tuổi đôi mươi trong thành phố NhaTrang thân yêu này….
Mai tôi đi chắc rằng NhaTrang nhớ , nhưng dù sao nhớ nhung rồi sẽ mờ . Muôn vạn u sầu rồi cũng sẽ xa nhau …rồi cũng sẽ xa nhau…
Xuân vẫn qua, đếm thời gian trôi biết ai về
chốn nào.
Đâu đây dư hương gởi tâm tư luyến thương
Ngước nhìn hoa tím rụng tình sao hững hờ
Người xưa hỡi! Thấu cho nỗi lòng hoa tím còn người đâu.
Ý thơ của Nguyễn-Du khi Kim-Trọng trở lại quê nhà của Thúy-Kiều
:
Đầy vườn cỏ mọc lưa thưa
Song trăng quạnh quẻ, vách mưa rã rời
Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông…
Ai lớn lên mà không từng hẹn hò
Không từng yêu thương
Một ngày nào đó có dịp đi qua cảnh cũ , người xưa lại thoáng về :
Nay cảnh cũ đã đổi thay người xưa cũng đã phiêu bạt ?
Mời qúi vị lắng nghe tiếng hát của Phương-Trang : HOA
TÍM NGÀY XƯA